Anh đến thăm quê Em
 
 Vào một ngày nắng Hạ
 
 Bao người dân vội vã
 Ðón từng bước chân Anh
 
 Ôi… đôn hậu hiền lành
 
 Nụ cười Anh rạng rỡ
 
 Không một chút bỡ ngỡ
 
 Dù mới đến lần đầu
 
 Tiếng Việt có dễ đâu
 
 Anh vẫn tập tành nói
 
 Chân tình như mở lối
 
 Ðến triệu trái tim người
 
 Cái bắt tay vui cười
 
 Sao mà gần gũi quá !
 
 Anh bình dân đến lạ !
 
 Ăn nơi quán lề đường
 
 Cùng với người dân thường
 
 Choàng vai không ngần ngại
 
 Thích nghe Anh nói mãi !
 
 Bài diễn thuyết đầu tiên
 
 Ôn hòa và lành hiền !
 
 Những lời Anh hứa hẹn
 
 Giúp Dân Em giữ vẹn
 
 Bờ cõi nước non nhà
 
 Rồi phát triển gần xa
 
 Như một bậc Hiền Triết
 
 Am tường và hiểu biết
 
 Lịch sử đến văn chương
 
 Biết nàng Kiều vấn vương
 
 Bà Trưng rồi Bà Triệu
 
 Ngạc nhiên điều Anh hiểu
 
 Thấu đáo từng lời thơ
 
 Em như đang trong mơ
 
 Khi nghe Anh nói đến
 
 "Nam Quốc Sơn Hà“ ấy
 
 Chỉ có "Nam Ðế cư “
 
 Anh muốn nói gì ư ?
 
 "Dẹp dã tâm Khựa nhé !“
 
 Anh ơi lời Anh khẽ
 
 Chạm đến triệu lòng dân !
 
 Lo lắng đã vạn lần
 
 Mất nước mà không thể
 
 Sao yêu Anh đến thế !
 
 Anh chạm trái tim Em !
 

 PT

Share this: