Em ngơ ngác thấy mình thêm một tuổi
 
 Tuổi nhìn đời chát đắng không có anh
 Tuổi hờn ghen trong nổi nhớ mong manh
 Theo giấc ngủ cô miên về không dứt
 
 Vành môi em đang giật mình tỉnh thức
 Trong vô hình dang biến dạng thành đôi
 Lại thật gần nhưng vẫn rất xa xôi…
 Anh gương mặt hiện về như ai nhắc
 
 Không chiến tranh nơi đây mà đã mất…
 Biến em thành góa phụ mắt trân trân
 Như cánh chim trong cơn bảo ngàn cân
 Đang dãy dụa trong chiều sương rét cháy
 
 Có những lần khát khao em chợt thấy
 Những ồn ào tuổi trẻ bớt tim khô
 Hình bóng anh trìu mến để điểm tô
 Đầy tình tứ lên tim em tắt nghẹn
 
 Em thèm nói với anh lời e thẹn
 Những dịu dàng chát bỏng phút cuồng quay
 Trong nghìn lần em rất thực cùng ai
 Anh chưa đến nhưng môi kề thật sát
 
 Phút bất ngờ lên đời em bát ngát
 Những tầm thường em sống với thực hư
 Bụi cỏ bay man mác tuổi tương tư
 Đang sót lại một loài hoa sắp vở.

 (Bích Xuân)
 
 

Share this: