(Lâm Thị Mỹ Dạ)
 
 Lần đầu khi mới làm quen
 Anh khen cái nhìn em đẹp
 Trời mưa òa cơn nắng đến
 Anh khen đôi má em hồng
 Gặp người tàn tật em khóc
 Anh khen em nhạy cảm thông
 Thấy em sợ sét né giông
 Anh khen sao mà hiền thế
 Thấy em nâng niu con trẻ
 Anh khen em thật dịu dàng
 Khi hôn lên câu thơ hay
 Ấp trang sách vào mái ngực
 Em nghe tim mình thổn thức
 Thương người làm thơ đã mất
 Trái tim giờ ở nơi đâu
 Khi đọc một cuộc đời buồn
 Lòng em xót xa ấm ức
 Anh khen em cảm xúc
 Và bao điều nữa…Anh khen
 
 Em sợ lời khen của anh
 Như sợ đêm về trời tối
 Nhiều khi ngồi buồn một mình
 Trách anh sao mà nông nỗi
 Hãy chỉ cho em cái kém
 Ðể em nên người tốt lành
 Hãy chỉ nơi anh cái xấu
 Ðể em chăm chút đời anh
 Anh ơi anh có biết không
 Vì anh em buồn biết mấy
 Tình yêu khắt khe thế đấy
 Anh ơi anh đừng khen em

Share this: