Một hoàng hôn
Rong chơi khoác chiếc áo Cô đơn phong phanh gió lạnh
lang thang trước ngõ nhà em.

Một chiều mưa
Tham lam sụp chiếc mũ Khổ đau
co ro nép vào cánh cửa nhà em.

Em mở cửa ngôi nhà nghèo khó
nhóm lên từ đống thời gian mệt mỏi lụi tàn
một ngọn lửa kham khổ.

Và Rong chơi đã khoác mình lên giá
để nỗi Cô đơn đến sưởi dịu dàng
bên ngọn lửa mỏng manh vừa cháy sáng.

Và Tham lam tự treo mình lên chiếc đinh lạnh buốt
để nỗi Khổ đau đến sưởi dịu dàng
bên ngọn lửa niềm tin vừa cháy sáng

 

ẢO GIÁC 2

Trong đám cưới của người bạn bị bạc tình
hạnh phúc
như tờ lịch được đóng đinh
em là một thứ cây không lá

Và em thấy mọi người là loài chim cụt cánh
trong bữa tiệc của người bạn chán đời
nơi niềm vui

như đồng tiền giật tạm

Và…
một ngày

lời ta là những mảnh thuỷ tinh rơi mãi
trái tim co ro nhón gót hãi hùng
máu rỏ xuống âm thầm kỷ niệm
những giọt màu rong rêu.

Tuyết Nga

1996.

Share this: