Áo Tím thôi bay trước cổng trường
 Thu Vàng vẫn trải khắp muôn phương
 Tìm đâu màu Tím , người năm trước
 Sợi khói Vàng bay gợi nhớ thương
 
 
 
 Mây Tím giờ đây nẻo cuối đường
 Lá Vàng lại rụng với mưa tuôn
 Chân trời Tím cũ giờ xa khuất
 Vàng mây mờ tỏa lẫn hơi sương
 
 
 
 Chiều Tím tràn dâng nỗi nhớ ai
 Gửi theo Vàng gió tóc buông dài
 Nơi đây nắng Tím buôn hiu hắt
 Quê cũ Vàng phai mộng đến người
 
 
 
 Đêm Tím nơi này vẫn nhớ thương
 Về nơi Vàng trải cõi mù sương 
 Liệm Tím mồ chôn vùi kỷ niệm
 Muôn trái tim Vàng vẫn tỏa hương?
 
 
 
 Ngọc Bích—
 
 
 
 
TÌNH VĨNH LONG 
 
 
 
 Thu đã tàn , đông về khơi nỗi nhớ !
 
 Tuyết rơi đầy buốt giá chuyện ngày xưa !
 
 Bến Vĩnh Long anh đợi chuyến đò đưa ,
 
 Hoàng hôn xuống Vũng Liêm buồn áo não !
 
 
 
 Soi bóng dừa lung linh màu hư ảo ,
 
 Mắt nhìn nhau chưa nói lệ đã rơi .
 
 Ngửa mặt lên thệ ước đếm sao trời ,
 
 Tình mãi đẹp cầu xin đừng dang dở .
 
 
 
 Lục bình trôi bồng bềnh hoa không nở ,
 
 Những giọt sương lấp lánh bóng trăng khuya .
 
 Phút tạ từ hai đứa nắm tay chia , 
 
 Vĩnh Long chờ , Sài Gòn anh cũng đợi .
 
 
 
 Thuỷ triều lên đôi bờ xa vời vợi !
 
 Bên kia bờ ngăn cách tuổi mộng mơ ,
 
 Càng về khuya Mỹ Thuận khách lơ thơ ,
 
 Chuyến phà cuối sang sông rồi im giấc .
 
 
 
 Và từ đấy tình đôi ta lịm ngất ,
 
 Con đò xưa lạc bến mịt mù khơi .
 
 Theo lục bình trôi nổi chẳng hẹn nơi ,
 
 Dòng sông H ậu trọn đời anh nhớ mãi .
 
 
 
 Phút ban đầu men tình xây vụng dại ,
 
 Để con tim chất chứa vạn lần yêu .
 
 Tà áo xanh suối tóc dáng yêu kiều ,
 
 Anh khắc đậm muôn đời trong tâm khảm /.
 
 
 
 Nguyễn Thành Tài

 

Share this: