(Xuân Diệu)

Xin em nói với thời gian
 Ghé thuyền chở hộ ta sang bến thần
 Lên bờ vừa mới đặt chân
 Nước non đâu bỗng trong ngần gần xạ
 
 Quanh mình cũng chỉ có ta
 Sao nghe nhân loại hoà ca với mình
 Không hoa, cũng chẳng lá cành
 Mà sao em đã tạo thành sắc duyên
 
 Tạo hình gió thoảng, trăng lên
 Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành,
 Một mình em sáng tạo anh
 Một mình em sáng tạo thành đôi tạ
 
 Thời gian rót xuống dần dà
 Một bình êm dịu bao la đất trời
 Trải bao đau khổ trong đời
 Mới dành cho phút được ngồi bên em

Share this: