(Luân Hoán)
 
 
 Lỡ tay trồng ngọn thơ tình
 Một đời đành phải rập rình sắc hương
 
 Rình sợi mưa gọi sau vườn
 Rình dòng nắng rủ lên đường cỏ hoa
 Rình lọn mây níu nóc nhà
 Rình gió vô lễ vén tà áo ai
 Rình vu vơ tiếng thở dài
 Rình nghiêm chỉnh thỏi hình hài em phơi
 Rình mặt đất, rình chân trời
 Rình con chim hót khơi khơi bình thường
 Rình con chó ngửi mùi hương
 Rình tôi vọc nước tắm truồng thong dong…
 
 Câu thơ đâu đó phải lòng
 Hiện nguyên hình với ngàn năm tỏ tình
 Bỏ tôi vĩnh viễn làm thinh
 Bỏ tôi vĩnh viễn ẩn mình bên trong
 
 Dẫu em thương, nhập chung dòng
 Bệnh rình hương sắc vẫn lòng vòng theo tôi

Share this: