(HT st)
 
 Bồ là phở nóng tuyệt vời.
 Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
 Bồ là nơi tỏ lời yêu.
 Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.
 Bồ là rượu ngọt trong bình.
 Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo.
 Nhìn bồ đôi mắt trong veo.
 Trông vợ đôi mắt nheo nheo gườm gườm.
 Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền.
 Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang.
 Bồ giỗi thì phải xuống thang.
 Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền.
 Một khi túi hãy còn tiền.
 Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh.
 Một mai hết sạch sành sanh.
 Bồ đi vợ lại đón anh về nhà.
 Bồ là lều, vợ là nhà.
 Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia.
 Vợ là cơm nguội của ta.
 Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng
 ====
 
Thiếu tinh tế
 Một khách du lịch lạc trong sương mù, xe lại hết xăng nên ông ta phải đi lang thang ở vùng nông thôn vắng vẻ, tay cầm chiếc can không. Rất lâu sau đó, cuối cùng ông ta mới tìm được một căn nhà nhỏ.
 Mệt lử đử đến không thở ra hơi, ông khách gõ cửa và hỏi:
 – Có ai trong đó không?
 – Có cháu ạ! – Tiếng một đứa trẻ đáp.
 Bố cháu có trong đó không?
 – Không ạ, bố cháu vừa đi rồi!
 – Thế mẹ cháu?
 – Ban nãy mẹ cháu ở đây, nhưng mẹ cháu đi rồi, khi bố cháu vào…
 Ông khách du lịch kiệt sức bắt đầu nổi cáu.
 – Thế không bao giờ cả ba người trong gia đình cháu có mặt đông đủ ở đây à?
 – Có chứ ạ, thưa ông, nhưng không phải ở đây. – Đứa trẻ đáp. – Đây là nhà vệ sinh.

Share this: