Bởi xa anh em trở thành thi sĩ
Cảnh trong tranh em biến hóa thành vần
Và hồn em ngàn tiếng nhạc lâng lâng
Vì màu sắc đã trở thành âm điêụ!

Bởi xa anh em bây gìờ mới hiểu
Nghĩa cô đơn và ý của đợi chờ
Đời chưa từng muốn viết một bài thơ
Gởi thì lại tìm lời ru sám hối!

Ôi một năm mà nghe như một tối
Bởi vì tình ta … miên viễn đong đưa
Và một đêm khi nhung nhớ có thừa
Thì lòng lại tưởng chừng như bất tận

Làm sao vẽ một cuộc tình lận đận
Làm sao tô một nhung nhớ vô bờ,
Thôi cũng đành trôi nổi với vần thơ
Khi hồn đã ngả màu thành thạch đông

Share this: