Cỏ Ngọc 
   
Bước chân em đến bên anh rất khẽ 
"Hồn nhiên đi ! Hỡi nước mắt, nụ cười" 
Hơi thở em làm gió, tình ra khơi 
"Buồn vui đi ! Hỡi yêu thương đôi lứa" 
  
Những ngóng trông muôn đời như biển lửa 
Đốt thời gian trong đáy mắt nhung huyền 
Những đợi chờ đôi lúc trở cơn điên 
Gào vang vọng tên anh trong tim thẳm 
  
Chuyện tình yêu từ muôn phương, vạn dặm 
Đến trong tim, ngự tên mãi một người 
Có phải anh, loài vi khuẩn ham chơi ? 
Ngẫu nhiên lắm, gieo em căn bệnh lạ 
  
Và từ đó, em quen nhìn phố xá 
Nhìn mọi người lại nhìn hóa dáng anh 
Rồi từ đấy, chợt biến chứng máu xanh 
Để hy vọng màu cuộc tình bất diệt 
  
Mang mầm bệnh trót yêu anh thắm thiết 
Nên dắt thơ du ngoạn khắp bể trời 
Để thấy anh hiện diện khắp mọi nơi 
Trong cuộc sống, trong nụ cười, nước mắt 
  
Khóc đi tình, khi xót thương chất ngất 
Tựa vai nhau cho lệ chảy niềm đau 
Cùng cười vang khi hạnh phúc ngọc châu 
Sáng lấp lánh trong tim ta rạng rỡ 
  
Và như thế không còn xa nhau nữa 
Giữa vui buồn vẫn thấy có niềm tin 
"Hồn nhiên đi ! Hỡi bước chân ân tình 
Dẫu êm ả, dẫu gập ghềnh sỏi đá…" 

Share this: