(Tản Đà – Tháng chín năm Canh Thân 1920)
 
 Từ vào thu đến nay:
 Gió thu hiu hắt,
 Sương thu lạnh,
 Trăng thu bạch,
 Khói thu xây thành.
 
 Lá thu rơi tụng đầu ghềnh
 Sông thu đưa lá bao ngành biệt ly.
 Nhạn về én lại bay đi,
 Đêm thì vượn hót, ngày thì ve ngâm.
 Lá sen tàn tạ trong đầm,
 Nặng mang giọt lệ âm thầm khóc hoa.
 Sắc đậu nhuộm ố quanh hà
 Cỏ vàng cây đỏ bóng tà tà dương.
 Nào người cố lí tha phương,
 Cảm thu ai có tư lường hỡi ai?
 Nào những ai:
 Bảy thước thân nam tử,
 Bốn bể chí tang bồng
 Đường mây chưa bổng cánh hồng,
 Tiêu ma tuế nguyệt, ngại ngùng tu mi.
 Nào những ai:
 Sinh trưởng nơi khuê các,
 Khuya sớm phận nữ nhi,
 Song the ngày tháng thoi đi,
 Vương tơ ngắm nhện nhỡ thì thương hoa.
 Nào những ai:
 Tha phương khách thổ
 Hải giác thiên nha,
 Ruột tằm héo, tóc sương pha,
 Góc phần trạnh tưởng quê nhà đòi cơn.
 Nào những ai
 Cù lao báo đức
 Sinh dưỡng đền ơn
 Kinh sương nghĩ nỗi mền đơn,
 Giàu sang bất nghĩa mà hơn nghèo hèn!
 Nào những ai:
 Tóc xanh mây cuốn
 Má đỏ hoa ghen
 Làng chơi duyên đã hết duyên
 Khúc sông trăng dãi con thuyền chơi vơi!
 Nào những ai:
 Dọc ngang trời rộng,
 Vùng vẫy bể khơi
 Đội trời đạp đất ở đời
 Sa cơ thất thế quê người chiếc thân.
 Nào những ai
 Kê vàng tỉnh mộng
 Tóc bạc thương thân
 Vèo trông lá rụng đầy sân,
 Công danh phù thế có ngần ấy thôi.
 Thôi nghĩ cho:
 Thu tự trời,
 Cảm tự người.
 Người đời ai cảm ta không biết!
 Ta cảm thay ai viết mấy lời.
 Thôi thời:
 Cùng thu tạm biệt
 Thu hãy tạm lui,
 Chỉ để khách đa tình đa cảm,
 Một mình thay cảm những ai ai!

Share this: