Dải Ngân Hà có hàng trăm triệu hành tinh phù hợp cho sự sống

Dải Ngân hà là gì ?

Dải Ngân hà là một Thiên hà (galaxy) mà hệ Mặt Trời nằm trong đó. Nó xuất hiện trên bầu trời như một dải sáng mờ kéo dài từ chòm sao Tiên Hậu (Cassiopeia) ở phía bắc đến chòm sao Nam Thập Tự (Crux) ở phía nam. Dải Ngân Hà sáng hơn về phía chòm sao Nhân Mã (Sagittarius) là chỗ trung tâm của dải Ngân Hà. Một dữ kiện thực tế là dải Ngân Hà chia bầu trời thành hai phần xấp xỉ bằng nhau chứng tỏ hệ Mặt Trời nằm rất gần với mặt phẳng của thiên hà này.


Dải Ngân hà.

Dải Ngân Hà là một thiên hà xoắn ốc có thanh ngang kiểu SBbc theo phân loại Hubble (dạng thiên hà hình đĩa có các nhánh liên kết không chặt chẽ và có phần gần trung tâm lồi hẳn lên) có khối lượng xấp xỉ 1012 khối lượng của Mặt Trời (M☉), có khoảng 200-400 tỷ ngôi sao (định tinh). Dải Ngân Hà có đường kính khoảng 100.000 năm ánh sáng. Khoảng cách từ Mặt Trời đến trung tâm dải Ngân Hà khoảng 27.700 năm ánh sáng.

Thuật ngữ "Dải Ngân hà" (Milky Way) lại là tên riêng của một thiên hà có chứa Hệ Mặt Trời của chúng ta. Dải Ngân hà là một thiên hà xoắn ốc có đường kính khoảng 100.000 đến 120.000 năm ánh sáng, và chứa khoảng từ 100 đến 400 tỷ ngôi sao.

Cũng như nhiều thiên hà khác, dải Ngân hà cũng có một lỗ đen siêu nặng nằm ở tâm có tên là Sagittarius A*.

Hành tinh là gì?

Một hành tinh là một thiên thể, có kích thước đáng kể, xoay chung quanh một ngôi sao hay, có khối lượng dưới khối lượng giới hạn để diễn ra phân rã nhiệt của deuterium và có khối lượng lớn hơn khối lượng cần thiết trong định nghĩa hành tinh trong Hệ mặt trời.

Hành tinh trong Hệ Mặt Trời được định nghĩa:

1. Phải xoay xung quanh Mặt Trời

2. Phải có khối lượng đủ để lực hấp dẫn của chính nó vượt qua được các sức hút khác sao cho nó có dạng cân bằng thuỷ tĩnh (gần như hình cầu)

3. Lực hấp hẫn của nó đã phải “hút sạch” các vật thể nhỏ hơn nó nằm trong quỹ đạo của nó (ngoại trừ (các) vệ tinh tự nhiên của chính nó)

Có 8 hành tinh trong hệ mặt trời, một khối cầu bé tí ở phía trên là diêm vương tinh đã bị loại ra khỏi danh sách các hành tinh

 

Tên của những hành tinh trong Thái Dương Hệ, xét theo tăng dần khoảng cách từ mặt Mặt Trời là: Thủy Tinh, Kim Tinh, Địa Cầu, Hỏa Tinh, Mộc Tinh, Thổ Tinh, Thiên Vương Tinh, Hải Vương Tinh (Diêm Vương Tinh đã từng được xếp vào nhóm này). Những tên này được chọn dựa theo hệ thống Ngũ Hành (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ) và thêm vào đó là trời (thiên), biển (hải) và địa ngục (diêm hay diêm la). Hành tinh của chúng ta có một tên đặc biệt (Địa Cầu) không thuộc vào hệ thống tên vừa kể trên nhưng thường được gọi là Quả Đất, hay Trái Đất.

Hành tinh ở những ngôi sao khác, vì quá xa, rất khó khám phá. Với các kỹ thuật và phương pháp tinh tế hiện nay (2004) người ta tìm thấy, bằng một cách gián tiếp, hơn 130 hành tinh ở những ngôi sao khác. Tất cả các hành tinh mới này đều quá to và không có đủ khả năng để bảo đảm một sự sống giống như trên Trái Đất.

Dựa trên dữ liệu từ kính viễn vọng Kepler và nhiệm vụ Gaia, một nhóm nhà khoa học ước tính dải Ngân Hà có hàng trăm triệu hành tinh phù hợp cho sự sống.

 

Kepler-186f là một trong những ngoại hành tinh nằm trong vùng ở được quanh sao chủ. (Ảnh: NASA).

Được viết vào năm 1961 bởi tiến sĩ Dr. Frank Drake, phương trình Drake là công thức nổi tiếng nhất trong tìm kiếm nền văn minh ngoài hành tinh có thể liên lạc với Trái đất bằng tín hiệu vô tuyến. Việc tính toán dựa trên một số yếu tố, bao gồm tốc độ hình thành sao, tỷ lệ sao có hành tinh, số hành tinh ở được quanh ngôi sao, số hành tinh có thể phát triển sự sống, số lượng sự sống thông minh, số lượng nền văn minh công nghệ cao và tuổi thọ của nền văn minh đó. Vấn đề là không có yếu tố nào nêu trên là chắc chắn. Một số chỉ là là ước tính thô và số khác thuần túy là suy đoán. Kết quả là phương trình Drake chỉ ra có từ 1 đến 100 triệu nền văn minh trong thiên hà của chúng ta, một ước tính quá rộng và không hữu ích.

Trong nghiên cứu mới, các chuyên gia sử dụng dữ liệu từ kính viễn vọng săn ngoại hành tinh Kepler để tạo ra ước tính đáng tin cậy hơn của một yếu tố trong phương trình là số lượng hành tinh có thể ở được trong dải Ngân Hà. Để trả lời câu hỏi này, nghiên cứu xem xét những ngoại hành tinh có kích thước tương tự Trái đất, quay quanh ngôi sao giống Mặt Trời có cùng độ tuổi và nhiệt độ, và nằm trong vùng ở được quanh ngôi sao, nơi nước lỏng có thể tồn tại.

Cách tiếp cận này tương tự các nghiên cứu trước đây, nhưng theo Viện SETI, nghiên cứu mới định nghĩa vùng ở được không chỉ dựa trên khoảng cách từ ngôi sao mà cả lượng ánh sáng mà hành tinh nhận được. Các nhà nghiên cứu sàng lọc bằng cách kết hợp dữ liệu của Kepler và nhiệm vụ Gaia chuyên đo năng lượng do ngôi sao chủ phát ra. Họ ước tính có thể có tới 300 triệu hành tinh ở được trong dải Ngân Hà, một số chỉ cách Trái đất 30 năm ánh sáng. Nhưng con số có thể thu hẹp hoặc mở rộng khi giới nghiên cứu hiểu rõ hơn khí quyển của một hành tinh tác động thế nào tới khả năng hình thành nước lỏng.

Theo Khám phá chuyện lạ 2.11.2020

Share this:
Translate »