Có những lúc nghiêng lòng trên phố gió 
Đón bình minh hong tóc gió vu vơ 
Hồn ai chảy thơ mấy mùa vương đọng 
Xác lá vàng gối mộng giọt tình thu 

Có những lúc tình yêu đâu dám hỏi 
Sợ gió cười, trăng giấu mặt áng mây 
Ai qua đấy gieo mầm xanh chờ đợi 
Đêm thao thức, đêm nối thước đo ngày 

Anh có tới cho bình minh ngẩng mặt ?
Chút tình thu lưu luyến cả ngàn mây 
Núi xanh lên trên vầng tóc xuân thì 
Và khoảnh khắc khẽ nghe tình bừng dậy

Anh có đến gác bình minh phương ấy ?
Cho đồng xanh cỏ ngọc mãi còn xanh 
Suối róc rách thì thầm chuyện em-anh 
Qua giấc mộng, mơ hồ bàn tay nắm… 

 


 

Share this: