PHEWA LAKE, Nepal (Video:  no talent no bank balance)

 

——————————————————

Hạnh phúc là gì ?

"Một số người đồng hành bảo với tôi rằng đó sẽ là một kỷ niệm không thể quên"- Jane Bartlett kể- "Vì thế một buổi sáng nọ, tôi thức dậy từ lúc bốn giờ để được ngắm mặt trời mọc trên dãy núi Annapurma hùng vĩ. 

Tôi một mình lái canô ra giữa hồ Phewa, ngồi trên mặt nước phẳng lặng chờ đợi một ngày mới bắt đầu. Khi đỉnh núi tuyết phủ tắm mình trong ánh sáng màu hồng, tôi chợt cảm thấy cái ấm áp dìu dịu của mặt trời trên cánh tay trần. Tôi đã nghĩ rằng chính nó, nó là hạnh phúc, là cái lý do tại sao tôi phải vượt hàng trăm dặm để đến đây. 

Vậy đó có thật là hạnh phúc không? Tôi hỏi một người bạn thân về khoảng thời gian gần đây nhất mà cô ấy cảm thấy hạnh phúc. 'Đó là khi tôi chuẩn bị cho lễ cưới'- câu trả lời đượm nét buồn bã, cô ấy vừa mới chia tay cùng chồng. Tôi lại đặt câu hỏi ấy cho một người bạn khác. Anh ấy nói: 'Tôi nghĩ hoàn cảnh hiện nay khá là thoải mái, nhưng thế nào mới gọi là hạnh phúc?'.

Thật khó mà định nghĩa được hạnh phúc. Chúng ta đều biết rằng nó tồn tại, nhưng ta thấy dường như cần phải chứng thực nó, đo lường và đánh giá nó. 

Hạnh phúc có thể là niềm hoan hỉ khi ước muốn của ta trở thành sự thật hay khi hy vọng được đền đáp lại hoặc hạnh phúc có thể là sự vui thích xuất phát từ quan hệ giữa ta và người xung quanh. Nhà tâm lý học Robert Holden cho rằng hạnh phúc tùy thuộc vào bản thân ta nhiều hơn là vào những gì xảy ra bên ngoài. 

Nếu ta tìm hạnh phúc trong chỗ đứng của chính mình, chắc chắn ta sẽ tìm được nó. Sống cho mọi người là điều tốt, nhưng sống cho bản thân mình cũng quan trọng không kém. Nếu cứ cố gắng làm vừa lòng người xung quanh và mong rằng sẽ tìm được sự yên bình thì quả là điều sai lầm. Ông Holden còn nói rằng chúng ta cảm nhận được hạnh phúc bởi vì chúng ta đã từng trải qua đau khổ. Nếu không biết nỗi buồn thì không thể nào hiểu được niềm vui. Có điều sự tìm kiếm hạnh phúc không phải là sự trốn chạy khỏi đau buồn, mà chúng ta cần lấy nỗi đau buồn này làm cơ sở cho việc tìm kiếm hạnh phúc. 

Điều gì sẽ mang hạnh phúc đến cho ta? 

Trước hết, hãy xét đến mối quan hệ tích cực giữa ta và mọi người quanh ta. Jane Bartlett cho biết khoảng thời gian cô hạnh phúc nhất là những khi cô cùng chồng quấn quít bên nhau, cùng đi thăm bố mẹ cô, hoặc ăn cơm chung với bạn bè thân. Cái cảm giác yêu và được yêu xem ra là điều gần tới thiên đường nhất trên trái đất này. 

Bạn của Jane, Geogina, nói rằng cô rất ngạc nhiên về niềm yêu thương to lớn mà cô dành cho đứa con trai Alex khi thằng bé ra đời. "Đây là lần đầu tiên tôi yêu mến một người đến mức nào". Giờ thì bất cứ khi nào cảm thấy buồn phiền, Georgina lại đến ngắm bé con của mình. "Nó đã đẩy những lo toan hàng ngày của tôi đi ra"- cô nói. Tuy nhiên, việc có con không hẳn lập tức mang lại hạnh phúc cho các cặp vợ chồng. 

Con cái ra đời gắn liền với nhiều lo lắng và gánh nặng tài chính. Điều tra ở Pháp cho thấy hầu hết các cặp vợ chồng thấy hạnh phúc nhất khi con cái họ đã rời khỏi gia đình. Bên cạnh tình yêu với người thân nhất và yêu thương nhất, ta còn có quan hệ với xã hội. Ở đó, hạnh phúc xuất hiện khi sống giữa một tập thể cùng nhau san sẻ những kinh nghiệm sống và làm việc. Có những người thường nhớ về thời chiến tranh vì khi đó mọi người bỗng xích lại gần nhau, luôn sát cánh bên nhau qua mọi gian nan. Thời gian đó, theo họ, tuy khổ nhưng hạnh phúc. 

Sự tự đánh giá và chấp nhận bản thân là điều thứ hai mang hạnh phúc đến cho ta. Đừng chờ đợi người khác đánh giá mình mà hãy tự đánh giá và chấp nhận bản thân theo những tiêu chuẩn riêng. Trên thực tế, điều này không dễ. Hầu hết chúng ta đều cố gắng làm ngơ hoặc chối bỏ những tính cách "khó chịu" của mình ngay từ khi còn rất nhỏ. Đến những suy nghĩ, tình cảm không tốt nảy sinh trong lòng. Từ trong thâm tâm mỗi người chúng ta đều nghĩ rằng: "Nếu mình biết được con người thật của mình, mình sẽ chẳng còn yêu thương bản thân mình nữa". 

Lòng yêu thương bản thân là nguồn cội của những sự yêu thương khác, vì vậy ta cần nhận thức rõ và yêu thương những cá tính phức tạp của ta. Sau khi đã làm được điều này, bước kế tiếp sẽ là yêu thương những cá tính phức tạp này ở người khác. 

Yêu thương nhau là hạnh phúc cao cả, nhưng chỉ thương yêu thôi thì chưa đủ. Môi trường ta đang sống cũng góp phần nuôi dưỡng, giáo dục ta. Bạn hãy chọn lựa để tạo cho mình một môi trường sống thích hợp, sao cho bạn có thể sống và làm việc thật thoải mái, sao cho bạn có khả năng điều khiển và thay đổi nó một cách sáng tạo bằng những cố gắng về thể chất lẫn tinh thần. Các nàh tâm lý học đồng thời khám phá ra rằng tiền thật sự giúp chúng ta hạnh phúc hơn vì nó tạo điều kiện cho ta sức mạnh để điều khiển môi trường sống của mình. 

Yếu tố quan trọng nhất góp phần to lớn trong việc mang lại hạnh phúc chính là lý tưởng và mục đích sống của mỗi người. Ai ai cũng không khỏi chán nản nếu phải kéo dài một chuỗi ngày vô vị, không biết mình tồn tại để làm gì. Mục đích sống rất cần thiết, dù đó là mục đích lâu dài hay tạm thời trước mắt.

Điều tra tâm lý cho thấy nếu ta trói buộc mình vào một mục tiêu lâu dài, đôi lúc đạt được vài thành quả nhỏ nhoi, chúng ta sẽ cảm thấy không hài lòng với cuộc sống của mình như những người có những mục tiêu dễ hơn, kéo dài trong thời gian ngắn hơn. Chúng ta đều có tâm lý muốn được thử thách để qua đó những khả năng của bản thân được vun bồi và phát huy. Cần quan tâm đến mức độ cao thấp của mục tiêu, vì mục tiêu đặt ra quá dễ hay quá khó đều khiến ta mau nản lòng. 

Tóm lại, nếu bạn muốn có hạnh phúc, hãy sống như bạn đang hạnh phúc. Hạnh phúc không tự dưng đến với ta mà ta cần phải tạo ra nó. Hạnh phúc gắn liền với tất cả những vụn vặt trong cuộc sống của ta, cả xấu lẫn tốt. Đừng tìm hạnh phúc trong quá khứ hay tương lai mà hãy tìm ngay trong hiện tại. Và không gì sánh được với sự tìm kiếm hạnh phúc, bởi vì sự tìm kiếm đó chính là hạnh phúc.

Theo Tình yêu

Share this:
@ 2020 TN InfoWay
Translate »