Nếu con dám nhìn công trình đời con bị phá đổ

            Mà không một lời thở than, khởi công gầy dựng lại,

            Hoặc thua một lúc tất cả tiền được trăm cuộc

            Mà không một cử động, không một tiếng thở dài

 

            Nếu con dám làm tình nhân mà không điên dại bời tình yêu,

            Nếu con dám dũng mãnh mà vẫn dịu dàng

            Và cảm thấy bị oán ghét mà không căm hờn đáp lại,

            Thế mà vẫn tự vệ đối kháng;

 

            Nếu con dám nhẫn nại khi nghe lời con nói

            Bị kẻ hèn bóp méo hầu khích động kẻ ngu si,

            Để được nghe tiếng gièm pha bởi miệng lưỡi ngông cuồng

            Mà đáp lại con không một lời nói dối;

 

            Nếu con biết suy niệm, quan sát và hiểu biết,

            Mà không bao giờ là kẻ hoài nghi và phá hoại;

            Mơ mộng mà không để mộng mơ làm chủ,

            Có tư tưởng mà không trở thành kẻ trầm tư;

 

            Nếu con dám tàn nhẫn mà không bao giờ cuồng điên,

            Nếu con dám can đãm mà không bao giờ liều lĩnh,

            Nếu con được tốt lành, nếu con được ngoan hiền,

            Mà không đạo đức, không lên mặt dạy đời.

 

            Nếu con dám đạt Khải hoàn sau nhiều lần thất bại

            Và nhận hai thành quả ấy cùng chung một trận tuyến,

            Nếu con dám giữ vững lòng can đãm và trí khôn

            Lúc tất cả kẻ khác đành buông tay rời cuộc chiến,

            Rồi các Vua chúa, Thượng đế, May mắn và Chiến thắng

            Vĩnh viễn sẻ khất phục dưới chân con,

            Và cái gì cao quý hơn Vua chúa và Vinh quang,

            Là con ơi! con sẻ lớn khôn, CON SẼ NÊN NGƯỜI.

 

   (Tịnh Tâm dịch)

Share this: