PV: Chào cô, cô đang làm gì thế?

Cô gái: Đang buồn vui lẫn lộn.

PV: A, vậy cô vui vì cái gì?

Cô gái: Vì tôi trẻ đẹp, vì tôi có học thức, có công việc, có nhiều chàng theo tôi, vì càng ngày có nhiều cuộc thi hoa hậu dành cho tôi. Tóm lại, có nhiều lý do vui lắm.

PV: Thế buồn vì sao?

Cô gái: Buồn vì tôi mới vừa đọc một bài báo, ca ngợi một người phụ nữ hy sinh?

PV: Hy sinh? Trong trận đánh nào?

Cô gái: Phải chi trong trận đánh thì không tức, vì sự hy sinh như thế giúp ta chiến thắng. Bài báo nói về sự hy sinh trong gia đình cơ.

PV: Kìa cô, gia đình thì làm sao hy sinh được?

Cô gái: Được chứ. Gia đình nào người phụ nữ đều có thể ngã xuống.

PV: Ngã xuống vì cái gì?

Cô gái: Vì rửa bát, vì quét nhà, vì đi chợ nấu cơm, vì nấu ăn cho chồng, giặt tã cho con.

PV: Cụ thể ở đây là cái gì?

Cô gái: Là bài báo ấy ca ngợi một người phụ nữ suốt đời hy sinh, không nghỉ ngơi, không ăn ngon mặc đẹp, không chơi bời gì cả. Người phụ nữ ấy đã dành cả cuộc đời mình cho chồng con thành đạt. Xã hội cứ coi việc hy sinh của phụ nữ cho chồng, cho con là tốt đẹp và cần tuyên dương. Tôi không dám bảo như thế xấu. Nhưng tôi dám nói rằng nó không đáng được khuyến khích như thế. Đáng ra phải khuyến khích những người phụ nữ có tính độc lập, có các công việc độc lập, có những hưởng thụ độc lập, có tình yêu hạnh phúc..v.v.
Phụ nữ không đáng hưởng thụ ư? Phụ nữ không đáng vào tiệm ăn ngồi, đi làm tóc, đi làm đẹp da, đi xem phim và đi du lịch ư?

Cô gái: Cho nên

PV: Cho nên cái gì ?

Cô gái: Vừa thụ hưởng vừa hy sinh. Đang vui buồn lẫn lộn.

==

Tại Sao
Cô y tá :
– Thưa bác sĩ, tại sao cứ mỗi lần em cúi xuống nghe tim bệnh nhân, mạch bệnh nhân anh ta lại đập mạnh ?
Bác sĩ :
-Gài nút áo cô lại

Share this: