sương phủ nền trời không nắng ấm

ước đẩm mưa phùng giọt lấm râm

bước lê bước lết ta mãi bước

dẫm nát lá vàng dưới chân vương

 

cuốn trăm chiếc lá sầu lại sầu

vạn ngàn vương vấn vấn lại vương

hỏi nhân sao nỡ thu lại đến

điểm bầu hương phủ một màn đêm 

 

vu vơi nhặt lá lăm răm đếm

đếm sầu đếm nhớ lá vàng rơi

theo phong lá biếc ngồi lặng ấy

đếm hết sầu kia tối ngõ đông

 

ồ hay thu chớm sao đông lạnh

tuyết phủ lá sầu chẳng biết răng

ngõ hồn lẳng lặng trong lòng rối

thu hay đông đã lến về bên

 

lửng lơ lơ lửng ngồi mà nghỉ

vu vơ mất chử dệt mộng suy

thu nay chẳng hẹn thì đông đến

chôn lá thu vàng tuyết trắng lên

 

nhặt sầu cánh trắng pha lê tuyết

ngẩn ngơ tìm kiếm lá thu sầu

cúc vàng chẳng lén lên làm nắng

tuyết về bỏ cánh pha lê trông

 

ấy thế là hết thu năm ấy

tàn nhanh theo cánh lá rơi đầu

chỉ còn tuyết phủ màu sương khói

nhạt nhoà cánh tuyết pha lê tường.

 

MưaSa

Share this: