Nếu bị thừa cân ở tuổi tứ tuần, lượng chất xám trong não có thể giảm đi, theo một nghiên cứu mới tại Anh.

Chất xám là gì?

Trong não con người có loại noron thần kinh thông minh có màu xám. Người càng nhiều chất xám, càng thông minh. Cụ thể chất xám là một thành phần chính của hệ thần kinh trung ương, bao gồm các neurone tế bào thân, vùng kết thần kinh (sợi nhánh và sợi thần kinh trục có hoặc không có bao myelin), các tế bào thần kinh đệm (tế bào hình sao và tế bào thần kinh đệm ít gai), synapse (Phần kết nối giữa các neurone), và các mao mạch.

Chất xám chứa gần 100 tỷ tế bào thần kinh, trong khi các sợi thần kinh ở chất trắng chịu trách nhiệm kết nối các vùng của não. Giáo sư Mark Hamer, Đại học Loughborough (Anh), cho biết các nghiên cứu trước đó đã tìm ra mối liên hệ giữa hiện tượng mất chất xám và nguy cơ mắc chứng mất trí nhớ.

Định nghĩa béo phì (hay thừa cân)

Theo CNN, nghiên cứu của giáo sư Hamer tập trung vào hai tiêu chí: chỉ số khối cơ thể (BMI) cùng tỷ lệ vòng eo so với hông trên 9.652 người trung niên tại Anh. Mức an toàn cho BMI nằm trong khoảng 18,5 đến 24,9. Do đó, một người bị coi là béo phì nếu BMI cao hơn 30, tỷ lệ giữa eo và hông lớn hơn 0,9 với nam hoặc 0,85 với nữ. Dựa trên tiêu chí này, gần 20% người được nghiên cứu thuộc nhóm béo phì.

Ông Hamer cùng các đồng nghiệp chụp cộng hưởng từ để quét thể tích não của các tình nguyện viên tham gia, đồng thời xem xét các yếu tố ảnh hưởng như tuổi tác, hoạt động thể chất, thói quen hút thuốc hay bệnh huyết áp cao.


Khi giảm cân, thể tích não được cải thiện. (Ảnh: Down to Earth).

Kết quả, 1.291 người với chỉ số BMI và tỷ lệ vòng eo với hông cao nhất có khối lượng chất xám thấp nhất, khoảng 786cm­3. 514 người có BMI cao nhưng giá trị còn lại bình thường có khối lượng chất xám ở mức trung bình là 793cm3. Thể tích chất xám được tìm thấy ở 3.025 người khỏe mạnh là 798cm3.

Nghiên cứu cũng phát hiện mối tương quan giữa việc thừa cân và sự co lại ở một số vùng trong não, như vùng kích thích cảm giác ăn uống, nhân não tạo xung thần kinh thư giãn, nhân bèo sẫm cùng nhân đuôi. Tuy nhiên, chưa rõ liệu các bất thường trong cấu tạo não là nguyên nhân hay kết quả của bệnh béo phì.

Cara Bohon, trợ lý giáo sư tại Khoa Khoa học Tâm thần và Hành vi thuộc Đại học Y Stanford cho rằng mối quan hệ giữa thể tích não giảm và mỡ bụng có thể do chứng viêm hoặc các yếu tố liên quan tới mạch máu. Hơn nữa, nếu một số yếu tố dinh dưỡng ảnh hưởng tới thể tích não, các nhân tố đó có khả năng trực tiếp gây ra béo phì.

Trong tương lai, nghiên cứu nên tập trung vào chứng viêm, dinh dưỡng cũng như mạch máu để hiểu rõ hơn mối quan hệ giữa não bộ và sự thừa cân. Nghiên cứu của bà Bohon cũng cho thấy khi giảm cân, thể tích não được cải thiện.

Tác giả nghiên cứu chính, ông Hamer cảnh báo về các tác động bất lợi của béo phì đối với sức khỏe. Ông khuyến cáo mọi người duy trì trọng lượng cơ thể ở mức an toàn.

Kết quả nghiên cứu vừa được công bố trên tạp chí Neurology.

(Theo Đời sống)

===Đọc thêm:

Chỉ số cơ thể BMI không thể đánh giá được tình trạng bạn đang thừa hay thiếu cân

Được tính toán dựa trên chiều cao và cân nặng, BMI từ lâu đã được coi như một công cụ đo lường sức khỏe. Đa số người thường dựa vào chỉ số BMI để xác định xem mình có đang thừa cân hay không. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới đây đã chỉ ra rằng, những người đang bị gán mác "thừa cân" hoặc "béo phì" dựa vào chỉ số khối cơ thể BMI đang bị quy kết một cách sai lầm.

Theo Dịch vụ Y tế quốc gia Mỹ (NHS), chỉ số BMI cao hơn so với tỷ lệ cân nặng có thể làm tăng nguy cơ mắc phải các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng như tim mạch, tiểu đường và đột quỵ. Thế nhưng công cụ này thực chất lại không có khả năng nhận biết và phản ánh sự khác nhau giữa lượng mỡ, cơ và xương trong cơ thể. Đây chính là nguyên do dẫn đến tự thiếu chính xác trong đánh giá cơ thể của chỉ số BMI.

Chỉ số BMI làm tăng nguy cơ mắc phải các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng như tim mạch, tiểu đường và đột quỵ.

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra "nghịch lý" này khi phân tích lượng mỡ trong cơ thể những người được cho là có thân hình mảnh mai. Họ sở hữu chỉ số BMI thuộc nhóm người gầy, thế nhưng kết quả đo đạc lại "tố cáo" họ đang có không ít mỡ thừa.

Ngược lại, những người có chỉ số BMI thuộc nhóm người thừa cân lại có lượng cơ rất đáng nể, điển hình như các vận động viên bóng bầu dục.

Nghiên cứu này được công bố trên tạp chí y khoa Annals of Internal Medicine sau khi phân tích 50.000 đàn ông và phụ nữ để đưa ra kết quả. Nhóm nghiên cứu chủ yếu tiến hành các bài kiểm tra mật độ xương trên từng người, đây cũng là phương pháp có độ chính xác cao nhất trong việc tính lượng mỡ cơ thể.

Nghiên cứu cũng chỉ ra sự thật đáng ngạc nhiên: Những người có chỉ số BMI càng thấp (tức là gầy, thiếu cân) thì càng có nhiều nguy cơ… chết sớm hơn những người có chỉ số BMI trung bình. Điều này là bởi trong cơ thể những người gầy thường tiềm ẩn sẵn nhiều bệnh tật, xuất phát từ việc cơ thể bị thiếu nhiều chất dinh dưỡng thiết yếu. Đồng thời, những người có tỷ lệ mỡ trong cơ thể cao cũng phải đối mặt với nguy cơ chết sớm, bất kể BMI của họ là bao nhiêu.

Chỉ số BMI không đánh giá chính xác tình trạng sức khỏe của mỗi người.

Theo tiến sĩ William Leslie từ Đại học Manitoba (Canada), BMI vẫn có thể là một công cụ hữu ích trong việc đánh giá sức khỏe, tuy nhiên: "Việc nhiều người hay than thở dạo này béo quá hay giảm cân mãi vẫn béo rất có thể xuất phát từ việc họ chỉ tin tưởng vào chỉ số BMI. Quả là một sự đánh giá sức khỏe tối giản đến tiêu cực".

Nói cách khác, việc nhiều người dựa vào BMI để cho rằng mình béo hay gầy quả thực không hề xác đáng. Một nghiên cứu cách đây không lâu đã cho thấy, mặc dù phân nửa người tham gia đã được các phương pháp đo chiếu y tế xác nhận là béo phì, nhưng vẫn có chỉ số BMI thuộc nhóm khỏe mạnh.

Share this:
@ 2021 TN InfoWay
Translate »