Hỡi người yêu có bàn tay anh buông ra như tàn thuốc lá
 Hãy tha cho đốm hồng thân thể này trong ngày tháng thành than
 Dây thép gai đã buộc vào mắt anh gió lốc
 Cuồng phong đau thương mang tàn lụi vai buồn
 
 Niềm chua xót đã lớn lên thành núi
 Vừng trán anh trên mỏm ấy hoang vu
 Anh chẳng nói vì rừng không biết nói
 Tiếng lau cao đã động cánh tay già
 
 Có ra biển cứ nhìn sóng to bằng mắt nhìn oán hận
 Ðể anh nhìn thấy anh trong mắt ướt cựa mình
 Ðể anh nghe tiếng anh giữa vô cùng cao rộng
 Ðể anh tìm trong nỗi buồn ghê gớm còn anh
 
 Hãy vứt vào cuộc đời những người đànn ông đến sau niềm phụ bạc
 Những đêm cười hãy đốt bằng giông bão hôn mê
 Những mắt nai tơ ấy là anh rỏ máu
 Trong đèn hoa lửa vỡ tiếng anh thề
 
 Cứ nói thật to những lời nguyền rủa
 Lần âm thanh anh về ngủ giấc em vui
 Em sẽ thấy vẫn thân hình phiền lớn
 Giữa râu gai thơ sáng vẫn đâm chồi
 
 Hỡi người yêu có bàn tay anh buông ra như tàn thuốc lá
 Vẫn nhìn nhau bằng mắt huyệt chôn nhau
 Những hòn đất ném lên hòn đất
 Những ngón tay vẫn gọi ngón tay sầu.
 

   (Nguyên Sa)

Share this: