Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá ; 
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi , 
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ … 
Im lìm , không dám nói năng chi . 
Bâng khuâng chân tiếc dậm lên vàng , 
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang , 
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá . 
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang . 
Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh , 
Cho gió du dương điệu múa cành ; 
Cho gió đượm buồn , thôi náo động 
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh . 
Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ , 
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ . 
Trăng sáng , trăng xa , trăng rộng quá ! 
Hai người , nhưng chẳng bớt bơ vơ . 

 (Xuân Diệu – 1936)

Share this: