Chương 3
ÐẠI CƯƠNG VỀ VẬN MỆNH
Mệnh vận vì sao có thể dự đoán được ?
Đề nghị cách tự học bói toán
Giới thiệu các khoa xem mệnh khác

Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, trong nền văn minh nào con người cũng muốn nắm
vững vận mệnh của mình. Do đó họ đã sáng tạo ra nhiều phương pháp để tiên đoán,
thấy trước được vận mệnh của mình, để chế ngự nó, tránh cái xấu, và phát huy, tận
dụng cái tốt.
Tại sao vận mệnh có thể tiên đoán được, và để tiên đoán được nó, người ta đã dựa trên
những căn bản nào ?
Người Trung hoa có một nền văn minh lâu đời, xây dựng trên thuyết âm dương, thể
hiện qua Bát quái (mà Kinh Dịch là nền tảng), rồi kế đó là thuyết ngũ hành, đã có
những cống hiến xuất sắc trong lãnh vực này.

Từ đó họ sáng tạo nhiều phương pháp đoán mệnh khác nhau :
– Hoặc căn cứ trên năm tháng ngày giờ sinh và phái tính : có tử vi đẩu số, tứ trụ
(bát tự), và bát tự Hà Lạc, hay bát quái;
– Hoặc căn cứ trên chỉ tay, hay tướng mặt, tướng xương,… mà không cần chú ý
đến năm tháng ngày giờ sinh.
Mỗi khoa có những sở trường, sở đoản, nhưng nói vận mệnh thì cuối cùng cũng phải qui
về thời gian : đó là chỉ ra cho được thời gian ứng nghiệm của những điều cát , hung.
Giản dị chỉ có thế, mà uyên thâm vô cùng cũng chỉ có thế, tùy sở đắc và bản lãnh của
người đoán.
Ở đây, chúng tôi chỉ giới hạn sự nghiên cứu vào phương pháp Tứ Trụ hay Tử Bình của
người Trung Hoa mà thôi.
MỆNH VẬN VÌ SAO CÓ THỂ DỰ ÐOÁN ÐƯỢC ?
Dự đoán Mệnh Vận là môn học về qui luật sinh mệnh của con người : Theo Nội kinh và
Chu Dịch , vũ trụ vạn vật là do vận động mà sinh ra . Vận động là vĩnh hằng. Vận động
sản sinh ra sinh mệnh. Vận động ngừng thì sinh mệnh cũng kết thúc. Ðó là ý nghiã
quan trọng của thế giới quan vạn vật là một thể thống nhất , cân bằng trong vận động :
– một thể thống nhất : bên trong và bên ngoài cơ thể liên quan với nhau, thống
nhất với nhau ;
– vận động : là biến hoá, thay đổi ;
– cân bằng : giữa các tạng phủ trong cơ thể, giữa cơ thể với môi trường đều
phải đảm bảo sự cân bằng nhất định, nếu không sẽ sinh ra bệnh. Tương tự,
người thì có người giàu sang, người nghèo hèn.

Khí âm dương ngũ hành mà năm tháng ngày giờ sinh thụ đắc chính là mức độ, phân
lượng, và tính chất ngũ hành (kim mộc thủy hoả thổ) được biểu thị qua các can chi. Can
chi của năm tháng ngày giờ sinh đại biểu cho âm dương ngũ hành để tượng trưng mô
hình và phản ánh kết cấu nội bộ trong cơ thể. Duy trì sự cân bằng của âm dương ngũ hành là khâu quan trọng của chức năng sinh
mệnh. Âm dương bình ổn, gắn bó thì tinh thần còn, Âm dương tách rời nhau thì tinh
thần hết và con người sẽ chết.
Chiêm bốc chú trọng khách quan, nhấn mạnh cát hung họa phúc của con người là do
ảnh hưởng của hoàn cảnh khách quan, bao gồm thời gian, không gian và các điều kiện
cụ thể khác.
Tìm ra được điểm mất thăng bằng của khí bẩm sinh dựa trên năm tháng ngày giờ sinh
là nhiệm vụ của dự đoán, cũng giống như khám bệnh đầu tiên phải tìm ra nguyên nhân
bệnh. Ðiểm mất thăng bằng đó là căn nguyên hoạ phúc của mệnh. Nó không những
phụ thuộc vào sự biến đổi 5 khí âm dương trong vũ trụ gây ra ích hay hại cho mình –
thể hiện ở sức khoẻ tốt hay xấu, mà còn phản ánh mình rơi vào hoàn cảnh tự nhiên, xã
hội tốt hay xấu, thậm chí còn ảnh hưởng đến các thân nhân trong gia đình mình (lục
thân).
Khoa Tử Bình dùng Can-Chi đại biểu cho âm dương, ngũ hành, và khái niệm 10 thần, để
biểu thị các tổ hợp khí bẩm sinh trong, đục của 1 người , rồi qua tính toán và cân bằng
theo quy luật để nhận biết được sự phú quí, nghèo hèn, cát hung, thọ yểu ẩn tàng
trong đó, phản ánh ra Mệnh.
Rồi thông qua quá trình thuận nghịch của cuộc đời, chỉ ra mối quan hệ giữa hoàn cảnh
sống cá nhân với sự biến đổi của vũ trụ có cân bằng hay không, phác hoạ được cát
hung hoạ phúc của từng giai đoạn cụ thể, đó chính là phản ánh ra Vận.
– nếu Tứ Trụ có Ngũ hành đầy đủ, sinh khắc vượng suy hợp lý thì mệnh tốt.
– nếu Tứ Trụ có Ngũ hành lệch nhiều, thiên khô (tức là trong Tứ Trụ các tổ hợp
xấu nhiều hơn các tổ hợp tốt), thì mệnh có bệnh. Trong trường hợp đó :
* nếu trong mệnh có thuốc – tức là các vận có sự nhất trí với tuần hoàn
biến hoá của vũ trụ – thì mệnh đó có cứu, cũng được xem là mệnh
tốt ;
* nếu không có cứu – tức là các vận luôn ngược lại với khí tuần hoàn
của vũ trụ – thì đó là mệnh xấu, hoặc là mệnh yểu.
Biết mệnh là để hiểu rõ và cải thiện hoàn cảnh của mình trong sự biến đổi của vũ trụ,
để tìm được sự yên ổn trong thế giới biến đổi này. Thuận với qui luật tự nhiên là xu thế
lớn cần hướng tới.
Xem tử vi, xem tướng, xem mệnh ngày xưa thường dành cho giới nhà giàu hay quyền
quí tập trung ở kinh đô hay những thành phố lớn. Ðó cũng là nơi các vương tôn công tử, giới lái buôn, giới giang hồ lui tới, gái giang hồ …, giới trí thức thì cũng ở những nơi
này, và giới thuật sĩ (bói toán, tử vi, xem mệnh, xem tướng) cũng kiếm ăn ở đó, còn ở
thôn quê thì không có hay ít người biết chữ, nói chi đến nắm được những tế vi của các
khoa này.

Xem các khoa nói trên, chỉ có người có tiền mới có thể trả. Thường là chuyện của kiếp
người rất "phàm tục" : một con người chỉ hiện hữu khi y có cha mẹ, có vợ chồng con
cái, có tiền bạc, có điạ vị xã hội. Ngừơi có những cái đó được coi là bình thường, và nếu
những thứ đó tốt (vượng), thì được coi là số tốt, mệnh tốt. Vây bạn nên nhớ là đừng đi
tìm cái gì siêu việt cả trong bói toán !
Tôi không chủ ý khen hay chê giá trị tinh thần hay vật chất trong sách này (vì nhiều khi
có thực mới vực được đạo !), mà chỉ muốn nói rõ bói toán nhằm cái gì, để tránh ngộ
nhận.
Theo quan điểm phàm tục đời thường đó, người đi tu là người bất hạnh (như hoà
thượng, ni cô, cha đạo, kể cả giáo hoàng đi nữa !), vì y không có vợ / chồng (tức là trái
đạo âm dương rồi) , không tiền không bạc, không quan chức. Vậy dù có thần quyền tột
đỉnh như giáo hoàng đi nữa cũng chỉ là giá trị tinh thần, trong khi bói toán thì rất vật
chất.
Một thứ mệnh, tướng cũng thường được người ta để ý là của gái giang hồ; vì họ tập
trung ở trà lâu tửu quán, nơi mà dân có tiền thường đến mua vui, hay chiêm ngưỡng,
bàn tán. Không có chồng đã bị coi là xấu, mà cả trăm thứ chồng lại càng xấu hơn.
Người ta cũng đặc biệt chú ý đến những người tàn tật, vì thường gặp hàng ngày, khắp
nơi : cơ thể bất túc, tàn khuyết, dị dạng là mệnh xấu, khổ. Họ được chú ý xem là bị từ
bẩm sinh, hay do tai nạn. Có ý là để phòng ngừa.
Giới quyền quí thì thường tìm những thầy giỏi cố vấn, để rình các cơ hội thăng quan tiến
chức; chọn vợ chồng cho con cái, sao cho đời sau được hưng vượng; thậm chí còn chọn
đúng năm nào thì nên có con, năm nào thì nên tránh.
Giới chính trị của các nước phân tranh cũng thường để ý đến mệnh số của những người
cầm quyền phía đối phương (về dân sự cũng như về quân sự), để biết lúc nào là hưng
vận, lúc nào là bại vận của họ, mà tìm cách khắc chế, hay chớp thời cơ.
Do đó, các sách vở lưu lại thường thấy rất nhiều ví dụ về mệnh của giới quan quyền,giới võ tướng, giới nhà giàu, giới tu hành, và gái giang hồ. Còn số mệnh những người
bình thường thì rất ít thấy.
Bạn có thể trách ! Nhưng một khi bạn bắt đầu xem số, xem mệnh, thì bạn cũng lại rất
thích thú xem cho những mệnh phi thường hay khác thường đó, vì mệnh của họ – theo
giòng đời – cũng thăng trầm, gấp khúc, biên độ rất lớn, còn những mệnh bình thường
thì nhạt nhẽo, vô vị. Cũng giống đọc tiểu thuyết, những tình tiết éo le gay cấn, những
vấn đề lớn được đề cập, được giải quyết, thì tiểu thuyết mới hấp dẫn; còn nếu sách nào
cũng chỉ là thấy sinh ra, lớn lên, lấy vợ lấy chồng, làm tình, ghen tuông, thù hận, già
chết, thì chán biết chừng nào.
Ở các nước Âu châu, nhờ an sinh xã hội quá tốt, nên những người nghèo luôn luôn
được trợ cấp để sống, lại sinh ra cả một tầng lớp lệ thuộc mới, họ có đi làm cũng chả
kiếm hơn được bao nhiêu so với ở không. Mệnh vận của họ thì chỉ như nước hồ lăn tăn;

còn mệnh của giới chính trị , hay giới điều khiển các cơ sở lớn, công hay tư, thì có thể
như sóng bủa ba đào.
Bạn cũng đừng có mặc cảm dấu diếm, trốn lánh, mắc cỡ không dám nói mình đi xem
bói. Nên nhớ là trên thế giới này, ngay cả đến Tổng thống Pháp François Mitterand, hay
Tổng thống Mỹ Reagan, cũng đều có những cố vấn tâm linh là các thày bói. Những
ngày cuối đời của họ có thể nói là họ điều khiển đất nước, và thế giới (!), chỉ theo lời
của "thầy" phán.
Ðiều cần thiết là bạn đừng cả tin các lời thầy phán, mà phải biết suy xét, muốn suy xét
thì bạn nên đọc vài cuốn sách, cho có hiểu biết tổng quát, để biết đặt những câu hỏi
cho thầy bói luận quẻ, hiểu họ nói đúng hay nói sai, có lý luận hay chỉ nói dựa, hay họ
dọa nạt những người yếu bóng viá để làm tiền. Nếu bạn chỉ xem bói để có thêm thông
tin, dữ kiện cho các quyết định hay hành động của bạn, thì có gì phải ngại đâu ? Một
quyết định với nhiều thông tin phong phú không phải là tốt hơn thiếu hay nghèo thông
tin sao ? (Qua một số sách bói toán ở Trung quốc gần đây, ta thấy họ cũng xem kỹ
mệnh của Mao trạch Ðông, Tưởng giới Thạch,…, xem ngày giờ có thể nổ ra chiến tranh
vùng Vịnh , hay xem về sự sống chết của Breznev qua bát quái, để đối tác ngoại giao
giữa 2 nước).


ÐỀ NGHỊ MỘT CÁCH ÐỌC SÁCH – TỰ HỌC BÓI TOÁN
Tôi đã trải qua một thời gian dài để tự học về bói toán, qua rất nhiều sách ; nên cảm
thấy có vài kinh nghiệm cần trao đổi với các bạn, nhất là các bạn muốn tự học, để các
bạn đừng mất nhiều thì giờ và tâm lực.
Trước hết, đừng bắt đầu với những sách viết hay dịch về bói toán trước 1960 ở miền
Nam Việt nam, vì thường đó là các sách phiên âm chữ Hán ra chữ Việt, không đáng gọi
là dịch ! Ngoài ra, tiếng Việt thời ấy chưa phong phú, mà các sách ấy lại do các cụ đồ
nho, hay những người còn chiụ ảnh hưởng của Hán học (mà trình độ lại không cao
nữa !) viết ra, thì lại càng khó hiểu. Bạn có muốn mới bắt đầu đã vào mê hồn trận, để
rồi sẽ chán, sẽ bỏ ngang, hay sẽ quay lại chỉ trích …không ?
Bạn cũng không nên ngốn nhiều sách. Hãy đọc các sách có lý thuyết đi đôi với thực
hành, để học lấy cách vận dụng lý thuyết, và tránh lý thuyết suông. Vậy trước khi mua
sách, nên xem kỹ mục lục, và nếu cần, tham chiếu các bài phê bình trên báo chí nếu có.
Thông thường, sách nào cũng phải có đầy đủ những chương mục, đôi khi rất loảng đối
với người đọc. Tuy cần thiết, nhưng là những chất liệu để dùng về sau, khi phải vận
dụng để tổng hợp. Vì thế đôi khi các chương ấy ở phiá đầu sách nhưng chỉ nên đọc kỹ
về sau, ví dụ trong sách này các mục bàn về thần sát, không vong, can hợp, chi hợp,
xung, hình, hại, phá, ban đầu bạn chỉ cần đọc lướt qua.
Lời giải đoán chẳng khác một món ăn đã dọn lên mâm.
Người ăn có thể thưởng thức, đánh giá tài nấu nướng ngon dở của đầu bếp.
Món ăn ấy có thể làm từ nhiều thứ khác nhau (ingrédients) : thịt (nhiều loại), cá (nhiều
loại), trứng, hành tiêu tỏi ớt mắm muối, gạo, rau quả (nhiều loại).

Bạn có thể tìm hiểu từng thứ một, ví dụ thịt bò, từ lịch sử của giống bò, cách lai giống
bò, nuôi bò, sự sinh sản của bò, làm thịt, phân phối, các tên thịt theo từng khu vực trên
cơ thể con bò ?…, cứ thế mà miên man không bao giờ hết. Tương tự cho các thứ khác,
như cá, rau quả v..v.. Ðấy, các thứ học thuyết, lịch sử của thứ này thứ nọ, các tranh
cải, trong các sách bói toán hay triết học cũng giống như thế.
Nhưng mục đích của bạn là dùng thịt bò để nấu ăn kia mà, chứ đâu phải tìm hiểu cặn
kẽ từng thứ nguyên liệu một ? Phải nấu trong bao lâu, cho loại khẩu vị nào, với giá tiền thù lao là bao nhiêu … vì bạn cũng phải sống nữa chứ. Vậy bạn phải lập bảng số, luận
giải, cho lời khuyên, … trong một thời lượng nhất định. Nguyên liệu trong Tứ Trụ là âm
dương, ngũ hành, can-chi, còn thần sát, hình xung hại phá, không vong … là gia vị.
Loại khẩu vị thì trong chuyện bói toán, phải nói chuyện tài vận, công danh sự nghiệp,
tình duyên, con cái, …đó là những thứ mà người xem bói muốn biết cho một mệnh nào
đó. Tuy nhiên, có những món ăn mà dù đầu bếp có giỏi cách mấy cũng không nấu ra
được món ngon, vì thiếu nhiều thứ nguyên liệu, ví dụ chỉ có muối, ớt, và nước, lửa
chẳng hạn. Ðó chẳng khác mệnh thiếu 2 ,3 hành là mệnh hạ cách. Cũng có những món
ăn mà dù đầu bếp tồi cũng cứ ngon, vì nguyên liệu dồi dào, và toàn là chất lượng cao.
Giống như trong mệnh thì có những loại Thân vượng , tài – quan – ấn đều có.
Tôi cố gắng viết bình dân, dễ hiểu, tránh dùng chữ Hán, hay dùng chữ Hán Việt cẩu
thả. Ðôi khi để tránh khô khan, tôi cố viết sao cho vui , nhiều khi phải viết chuyện
« dưới lưng quần (en dessous de la ceinture) , thành ngữ người Pháp thường dùng để chỉ
chuyện bá láp, hay chuyện không nghiêm chỉnh ! » , nhưng xin hiểu là cốt để bạn đọc thấy vui,
và dễ nhớ, chứ không phải tác giả « bị ẩn ức sinh lý ». Dân VN ta có thói quen ưa hài
hước, ưa chuyện tiếu lâm, và trong các chuyện ấy thì không thiếu chuyện « dưới lưng
quần », và nó được nhớ dai, truyền bá rộng rãi. Và ta cũng thích ăn nhậu ; trên đây tôi
đã viết về ăn nhậu rồi đấy.
Giới thiệu vài khái niệm về các khoa xem mệnh khác, cũng dùng 8 chữ hay ít
hơn 8 chữ :
1) Chúng ta đều biết người ta ai cũng có một năm mệnh (đại mệnh) căn cứ trên trụ
năm (can-chi), ví dụ đại hải thuỷ, tích lịch hoả …(xem bảng 60 hoa giáp). Các sách Tứ
Trụ đều có đề cập, nhưng rồi sau đó chỉ thấy nói sinh khắc, hoạ hoằn có một ít ứng
dụng về so tuổi 2 người, hay giữa đại mệnh và thai nguyên. .. Vẻn vẹn chỉ có thế.
Thế nhưng nếu ta đọc « chương 1 – Khoa Tử Bình", ta sẽ thấy Lạc Lộc khi phát minh
ra khoa Tứ Trụ, đã dùng trụ năm làm hạt nhân của mệnh. Các sách về các khoa khác
thì lại nói nhiều về đại mệnh, gần như phác hoạ cuộc đời một người qua đại mệnh, mà
vẫn ứng nghiệm. Vậy nên tôi dành riêng một phần phụ lục về đại mệnh, coi như là một
thành phần của khoa Tứ Trụ. Bạn có thể nhảy ngay đến phụ lục đó để đọc, biết đâu
chưa cần học hỏi gì nhiều mà cũng khái quát về mệnh của mình rồi.
2) Tương tự, Khoa Quỷ cốc toán mệnh, hay Lưỡng đầu kiềm toán, chỉ dùng 2
chữ trong bát tự là can ngày và can giờ (2 đầu kẹp lại), nó cũng dùng thêm chi giờ
nhưng chỉ để đưa ra 4 chữ vàng mà thôi (tứ tự kim) nhưng 4 chữ vàng đó cũng khái
quát cả đời người ! Còn 2 CAN tổ hợp có 10 * 10 = 100 trường hợp, cũng tạo ra một
khoa khá chính xác .

Vậy cũng xin giới thiệu với bạn đọc sách "Quỷ cốc toán mệnh" của Dương Ðình Lê thứ
Chi do tác giả tự xuất bản tại Austin, Texas, USA 1990.
3) Khoa Bát trạch, cung phi cũng chỉ dùng trụ năm và chuyển qua bát quái mà cũng
đã có những thành tựu về phong thuỷ và so tuổi trong hôn nhân.
Ðừng lầm khoa Tứ trụ với khoa Tử Vi hay Bát tự Hà Lạc là 2 khoa của Trần Ðoàn đời
nhà Tống sáng lập, tuy cùng căn cứ trên năm tháng ngày giờ sinh.
4) Khoa Tử vi dùng trên 100 sao để luận đoán. Nhưng xét kỹ, đằng sau các sao này,
cũng đều ẩn chứa ngũ hành, và luận đoán theo ngũ hành tương sinh tương khắc, mà
Ngũ hành là cốt tuỷ của khoa Tứ Trụ.
Tuy nhiên, theo thiển ý, khoa Tứ Trụ phức tạp, uyên áo, khó nắm vững hơn, vì
thế ít người biết. Vì cùng một gốc, nên dĩ nhiên cả hai có vận dụng những nguyên lý ,
hay qui luật như nhau, như can – chi, âm dương, ngũ hành, lục giáp, vòng trường sinh,
thần sát, không vong (tuần không), đại vận, phái tính, thuận nghịch, v..v…Tứ Trụ có ưu
điểm là suy luận theo ngũ hành, nên về thời gian ứng nghiệm rất chuẩn xác.
Khoa Tử vi đã được quá nhiều người viết sách, các bạn có thể tìm thấy ở các tiệm sách
hay trong internet.
5) Khoa Bát tự Hà Lạc dùng cả 8 chữ, nhưng chuyển thành bát quái, rồi cho các quái
biến thiên, dùng hào từ và quái từ của các quẻ để đoán mệnh một cách hoàn chỉnh, vì
cũng theo một lộ trình đại vận, tiểu vận như tử vi đẩu số và Tử Bình.
Các bạn có thể tìm đọc các sách của Học Năng, Xuân Cang, hay của Bùi Biên
Hoà. Xuân Cang là nhà văn, lại là hành giả , nên viết rất trong sáng, dễ hiểu, xin trân
trọng giới thiệu (***).
(***) Tôi rất kỵ các sách bói toán của những người không phải là hành giả, nó có thể làm chúng ta hiểu
sai, hay mơ mơ hồ hồ, mất nhiều thì giờ hay tâm lực, mà nhiều khi vô bổ.
6) Người ta cũng có thể chuyển 8 chữ thành số, rồi thành quẻ Bát quái, theo Mai hoa
dịch, tức là chỉ có một hào biến nên chỉ có thêm quẻ biến là 2 quẻ để phán đoán cả cuộc đơì, nhưng khi giải đoán lại thiên về bốc phệ – tức 6 hào, bởi lẽ dễ hiểu là đoán
mệnh phải có lục thân. Cũng khá chính xác.
Chúng tôi sẽ trở lại mục này trong một quyển sách khác.
 

Share this: